Hôm nay đợi tàu bến cũ. Gió mùa thu. Chênh vênh. Chợt nghe một cuộc đối thoại của hai mẹ con bên kia đường ray. Con sẽ tự đi được. Nhưng Mẹ sợ con ngã. Cũng như tôi nói với Mẹ, khó khăn chút ít có là gì. Cũng như Mẹ nói với tôi, nhưng Mẹ thương con. Vâng, trong cuộc sống, có những điều bản thân trải qua, bản thân chịu đựng, có thể không là gì, chẳng là gì, nhưng với một thực thể khác, đó là điều quan trọng. Cũng như ngược lại... Tôi mang máng nhớ ra trong ký ức rằng, có một lần, bạn tôi bảo, "mày mặc kệ nó đi. Sau này nó sẽ biết ai mới là người quan tâm đến nó nhất. Đẹp trai có mài ra ăn được đâu". Lúc ấy tôi không nói gì. 2 năm sau, tôi nhận ra, quan trọng là, cô ấy yêu người ta. Thế nên tôi yêu cô ấy thứ mấy thế giới này thì cũng chỉ là điều vớ vẩn. Và 5 năm sau tôi nhận ra, tất cả chỉ còn là một giọt ký ức. Qua rồi. Đôi khi, trong những điều mình cảm nhận, một vài thứ được ta mặc định rằng có giá trị ghê gớm. Nhưng thực ra, chỉ là mớ tro tàn. Chàng trai tuổi 20, ng...
1. Vĩ mô 2020 là một năm đặc biệt. Không chỉ với từng cá nhân, mà còn là cả với nhân loại trên hành tinh này, tôi nghĩ thế. Chuyện vĩ mô - kinh tế, dịch bệnh, chính trị v.v... truyền thông đã nói quá nhiều rồi, vả lại bản thân nhỏ bé đưa ra nhận định cũng chẳng để làm gì, nên thôi xin không nói. Có điều, những trăn trở về môi trường và thiên nhiên thì thiết nghĩ bất cứ cá nhân nào trên hành tinh này cũng nên suy tư và lên tiếng. Năm ngoái, thế giới rung chuyển vì những hành động kêu gọi bảo vệ môi trường từ khắp các châu lục. Năm nay, vì dịch bệnh mà vấn đề này phần nào lắng xuống. Tuy nhiên, việc các vùng đô thị trở nên sạch sẽ quang đãng hơn gấp nhiều lần chỉ vì dịch bệnh (mà ít người ra đường và sản xuất đình trệ) cho thấy con người đang gây áp lực lên mẹ thiên nhiên lớn đến thế nào. Không nói gì xa xôi, thì chính bản thân người Đức và vài quốc gia tiến bộ ở Tây Âu đang cảm thấy sức ép từ thiên nhiên ngày càng lớn - bởi vì chưa bao giờ chúng ta tàn phá thiên nhiên k...
Cảm giác ngóng chờ một điều gì đó từ một thứ, một nơi hay một người thuộc về quê nhà, hoặc đúng hơn là chưa bao giờ song hành cùng ta, để rồi chợt nhận ra rằng ngóng trông ấy thật là vô vọng ở điểm dừng cuối cùng, có lẽ đã trở thành một điều gì đấy khắc khoải trong anh, nhiều ngày đã qua. Vì rằng Cô thì xa xôi quá, xa xôi như nhiều năm về trước, mà Anh thì chưa bao giờ được thảnh thơi với những cuộc chiến của mình. ... Anh không hiểu vì cớ gì mà tháng Sáu đã trôi đi quá nửa nhưng gió lạnh vẫn thổi xôn xao ở giữa vòm trời chốn này. Anh vốn không thích lỉnh kỉnh hành trang cho mỗi chuyến đi, nên mỗi sáng ra đường lại ngán ngẩm chuyện áo này mũ kia để phòng trời ẩm ương bất chợt trở gió. Mà anh đã khỏi ốm đâu, cũng chưa hết Allergie nữa cơ mà. Bởi vậy một tháng gần đây, khi thời tiết lèo nhèo giao mùa, anh vui khi phát hiện ra rằng có thể đến Marche mỗi lần đi làm mà chỉ cần khoác chiếc Jacke mỏng bên ngoài, thẻ từ và chìa khóa tủ để trong đấy, túi quần là ví và điện thoại. Balo hay...
Nhận xét
Đăng nhận xét